Thứ Ba, 5 tháng 7, 2011

Góc phố ...

Một khoảnh khắc lạ,
Tiếng hàng rong hóa lời ca ... "Ai bắp nấu hôn..."
Bỗng tôi hòa theo điệu hát đó lạ lùng ...
Cụ già đạp xích lô chở ba đứa bé chạy lòng vòng, mồ hôi ướt cả nụ cười của cụ ...

Cuộc sống lao động thật chẳng gì sung sướng hơn ...

Ước gì ...
Tôi thoát ra cái vòng vây của thực tại bây giờ, làm một người lao động chân chính, đời sẽ đẹp hơn nhiều, nhiều ... so với cái ngục tù bây giờ ...
...
thôi đi ngủ ...



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét